Trận chiến sinh tử bất ngờ này sắp sửa hạ màn dưới tay Tiêu Huyền. Phong Thanh Nham bị hắn khống chế, căn bản không có lấy nửa điểm sức lực đánh trả, chỉ đành trơ mắt nhìn Tiêu Huyền từng bước áp sát mà bản thân lại bất lực. Sự thê lương cùng phẫn uất trong lòng hắn lúc này có thể dễ dàng tưởng tượng được.
Tiêu Huyền nhìn Phong Thanh Nham đang nằm gọn trong tay mình chẳng khác nào cừu non chờ làm thịt, nét mặt không bi không hỷ, chẳng hề lộ ra chút khoái ý nào.
Lúc này, Phong Thanh Nham rốt cuộc cũng hiểu thế nào là "bọ ngựa bắt ve, hoàng tước tại hậu". Từng nhất cử nhất động của hắn ban nãy đều nằm trọn trong lòng bàn tay kẻ khác, hắn suy cho cùng cũng chỉ là một quân cờ mà thôi.
Tiêu Huyền nhìn Phong Thanh Nham, khóe môi thoáng nở một nụ cười nhạt.




